Thứ Năm, 22 tháng 7, 2021

210723 on my way

Có những ngày mà chẳng vì gì nhưng em lại thấy tim mình thật nặng nề. Giữa hàng loạt những công việc chưa hoàn thành cần phải làm nốt trước khi đến sáng, thế nhưng vào lúc 5 giờ sáng em lại chọn việc mở blog lên để gõ lạch cạch thế này đây. 

Có bao giờ anh phải trải qua những ngày, người ta gọi là bình yên, nhưng mình lại thấy hoàn toàn trống rỗng? 

J, từ lâu em đã không còn yêu anh nữa. Nhưng cũng từ lâu em chẳng còn yêu ai. 

https://www.youtube.com/watch?v=dhYOPzcsbGM

I have broken hearts. I have lost trust. 

I am lost





Thứ Ba, 5 tháng 1, 2021

210106 all i ever wanted



So keep breathing
'Cause I'm not leaving you anymore
Believe it
Hold on to me and never let me go


Em có đến 24 bài đăng cả thảy, tính cả những bài được công khai và viết nháp. Trong số đó chẳng có mấy bài viết là không phải về anh.

Dạo này em thường bất giác mà nghĩ đến những ngày tháng đã qua. Mỗi lúc ấy em lại chần chừ lấy vài phút, tiếc nuối, nhưng mà chuyện đã qua lâu thật rồi anh nhỉ?! 


Thoáng một cái chớp mắt đã hơn 4 năm từ ngày mình không còn là của nhau nữa, và cũng vui cho anh, vì một cái chớp mắt ấy cũng chính là mối tình của anh đã được 4 năm rồi, kể từ ngày mà mình chia tay nhau. Em không trách anh chút nào, đổi lại thấy hạnh phúc thay anh. Ngày hôm nay nhìn lại, em mới thấy khoảng thời gian ấy nhanh thế nào. Mất hơn 2 năm để em có thể vượt qua được vết cắt đầu tiên trong trái tim non nớt của tuổi 20, để có thể tiến đến một mối quan hệ khác. Một năm rưỡi ở cạnh một người con trai khác, em đã tưởng rằng người ấy chính là tình yêu, chính là người em muốn dành cả đời ở bên chăm sóc. Thế nhưng đến lúc này nhìn lại, em lại tự trách mình, có phải đã quá vội vàng ngộ nhận một mối quan hệ là tình yêu. 


Đáng tiếc cho cả hai, em và anh ấy, một năm rưỡi trôi qua ở cạnh nhau nhưng em lại chưa từng cảm nhận được sự bình yên đơn thuần, em chưa từng thấy chỉ cần có nhau là mọi điều em có thể vượt qua được. Em đã tưởng anh ấy là cả thế giới, tưởng rằng nếu không có anh ấy, cuộc sống của em sẽ không khác gì địa ngục. Thế nhưng đúng là như thế, một thứ tình yêu ngộ nhận thì nỗi đau cũng chỉ là ngộ nhận. Em đã không còn cảm thấy buồn nữa mỗi khi nhắc tới tên anh ấy, không còn cảm thấy oán trách vì những gì anh ấy đã đem đến cho em.


Lừa dối, phản bội, hay cả những sự vô tâm đáng trách của anh ấy, bây giờ em nhìn lại, chỉ có thể gói gọn bằng hai chữ "không hợp". Là em không hợp với anh ấy. Không sao. Có thể anh ấy không tốt với em, nhưng sẽ tốt với người con gái mà anh ấy thực sự yêu thì sao. Có thể đơn giản em không phải là người ấy, hoặc cũng có thể, với anh ấy thì em chưa xứng đáng mà thôi.


Không sao hết.


Hôm nay trong lúc ngồi trước bàn trang điểm, một suy nghĩ tự nhiên vụt qua trong tâm trí em. Sẽ thế nào nếu em chẳng bao giờ kết hôn nữa? Em đã từng vẽ ra cuộc sống của mình thật giản đơn, sẽ lấy một người đàn ông, em sẽ là một người vợ đảm. Em đã từng mong người đàn ông ấy là anh, và sau này là anh ấy. Thế nhưng ở ngưỡng cửa bước sang tuổi 24, em nghĩ mình cũng đã đủ trưởng thành để biết điều mình muốn là gì. Em không phải đã thôi theo đuổi thứ gọi là hopeless romantic, nhưng với em, có lẽ tới giờ điều đó đã quá xa xỉ. 


Em không còn dám mở lòng cho một mối quan hệ yêu đương nữa. Và đã mất từng ấy thời gian để em nhận ra, em luôn cố né tránh khỏi những thứ tình cảm yêu đương mà ai đó dành cho mình. 


Em vẫn tin, vẫn muốn tin rằng sẽ có một ai đó sau này, sẽ gặp em, em sẽ yêu người đó, như cách mà em đã từng yêu anh, và đổi lại, người đó cũng vậy. Thế nhưng lại một lần nữa em ngăn mình khỏi thế giới tưởng tượng vô định đó, vì em bỗng nhiên tự vấn lại bản thân mình, rằng có chắc anh đã yêu em như em nghĩ.


Em muốn tin lắm, rằng anh cũng là một kẻ theo đuổi tình si, như cái ngày mình bên nhau bất kể chuyện gì, như lúc anh hôn em khi đầu còn sưng một cục khi chơi bóng rổ đến đêm, như khi anh đã ôm và hôn em rồi khóc khi mình phải xa nhau ở Nội Bài. Nhưng em cũng không thể quên được, người con gái sau này anh yêu, cũng chính là người mà em sợ sẽ cướp anh đi khỏi em..


Em không trách anh, em biết, vì ngày đó người đẩy anh đi là em. Và cũng chẳng ai cướp ai khỏi ai. Chỉ là ngày ấy anh không còn yêu em nữa, và cô ấy thì có lẽ, cũng yêu anh như em đã từng như thế. 

Dạo này em vẫn thường xem lại ảnh cũ. Thực ra thì dạo nào em cũng xem. Vì em là một người luôn hoài niệm. Có lẽ đó là một thói quen mà em nên bỏ, vì nếu cứ mải mê ôm mãi một chuyện đã cũ, em sẽ chẳng sẵn sàng đón nhận được điều gì mới cho mình. Em biết thế, nhưng cũng chẳng ngăn được mình mỗi khi muốn mở lại đọc những dòng email anh đã viết, xem lại những bức hình mình đã chụp. 

Hôm nay em ở Berlin, và cũng chỉ còn vài ngày nữa thôi là tròn ba năm em đặt chân tới đất nước này, và sau ba năm rồi, thì em không còn có thể gọi nó là một đất nước xa lạ được nữa. Ba năm sống ở Đức, em có nhiều người bạn mới, có một cuộc sống mới không giống như em trước đây. Em đã thay đổi rất nhiều. Nhưng đúng thế, thói quen mở lại những điều đã cũ mà em cẩn thận gói ghém trong lòng thì khó bỏ. 


Em không còn là em trước đây, cứ mỗi khi viết được một dòng cảm xúc thì muốn cả thế giới được biết nữa. Em bây giờ chỉ dám tâm sự với chính mình. Anh biết đấy, chẳng ai hiểu trái tim một cô gái, cứ mãi ôm một chuyện tình đã kết thúc được bốn năm đúng không? Ai mà hiểu được khi em đã yêu một người khác còn lâu hơn cả mối quan hệ với anh cơ chứ. Cũng buồn cười nhỉ.


Em ở Berlin rồi, nó cũng gần với Lahti, và Helsinki hơn là Hà Nội anh nhỉ. Em đã nỗ lực từng ấy, cố gắng từng ấy để có thể biến giấc mơ của mình thành hiện thực. Thế nhưng khi em ở đây, thì mình không còn là của nhau nữa rồi. Những năm qua ở Đức, em không còn nghĩ nhiều đến lý do vì sao em vẫn quyết tâm đi nữa. Vì em biết, nếu em cứ tự trách bản thân mình thì tương lai của em sẽ càng mù mịt, bởi vì chuyện đã qua không thể nào sửa lại được nữa. Thế nhưng dạo gần đây em lại trăn trở nhiều hơn. Cũng có lẽ vì dịch bệnh khiến người ta có nhiều thời gian và không gian để ngẫm nghĩ hơn là bình thường. Và cũng bởi thế nên người ta thường nghĩ linh tinh nhiều hơn chăng?!


Em vẫn thường hay mở Facebook của anh để check on một chút, dạo này anh có gì mới không, đã thay đổi chỗ làm, ba mẹ có còn hay đi tập yoga, anh có chụp ảnh bằng chiếc máy instax mà em tặng, đôi giày đỏ anh còn đi chứ? Chỉ là những điều nhỏ mà em cũng sẽ bất giác mà mỉm cười nếu nhìn thấy thôi. Tối nay sau mấy tiếng học bài, em lại hâm dở mà vào xem một chút. Em thấy lễ Giáng sinh vừa rồi anh ở bên bạn gái và gia đình cô ấy. Em lại thấy hạnh phúc cho anh. Nếu nói em thấy vui thì khó mà đúng được, nhưng em sẽ không ích kỉ đâu. Ít nhất thì anh và cô ấy cũng là minh chứng để em tin rằng tình yêu vẫn còn tồn tại, chỉ là tình yêu của anh thì không còn dành cho em nữa. Thế nhưng em cũng bất chợt nghĩ rằng, nếu một ngày anh kết hôn, dù là với ai đi nữa, chắc em cũng sẽ cho mình cái quyền được ích kỷ, sẽ che mắt mình mà không thấy anh là chồng của một ai đó. 


Viết ra những dòng cảm xúc lan man này, đến giờ em lại cảm thấy mình thật rối bời. Em không nghĩ mình còn yêu anh, cũng không thể là chưa từng yêu anh ấy. Nhưng nếu một ngày bước trên phố, nếu bất chợt mà nhìn thầy anh, chắc em cũng không thể ngăn được nếu mình có chậm một nhịp. Và lúc ấy, em chỉ sợ mọi thứ lại diễn ra như cái ngày lần đầu mình gặp gỡ, lần đầu anh rơi một nhịp khi thấy em tóc tai màu mè loà xoà tới đón anh, và em thì biết mình đã yêu anh khi thấy anh trong chiếc áo bóng rổ khi mình cùng đi xem phim rồi ngủ gật. Em chắc sẽ không ngăn được mình mà lại yêu anh một lần nữa.


Nhưng anh biết đấy, điều đấy sẽ chẳng bao giờ có thể xảy ra. Và cuộc đời thì chẳng thể diễn ra như một bộ phim được. Em có thể, hoặc cũng có thể không, sẽ gặp một người khác. Có thể em sẽ yêu người đó chết đi sống lại. Hay cũng có thể người ấy chỉ là một chốn yên bình. Em không biết. Nhưng sẽ là một ai đó khác đến bên cạnh em. Sau này có thể em nhìn lại, sẽ không còn những cảm xúc rối ren này khi nghĩ về anh nữa. Nhưng nếu như, vũ trụ này cho mình gặp lại nhau, anh sẽ lại fall in love với em chứ?..


https://www.youtube.com/watch?v=qAcAFe_KMoc&t=99s



Thứ Hai, 6 tháng 4, 2020

You promised me the world but now you’re leaving me in pieces.
My heart is broken and I don’t know how long will it take me to get over all these again…….



I've been told, I've been told to get you off my mind
But I hope I never lose the bruises that you left behind
Oh my lord, oh my lord, I need you by my side

You have lied and cheated on me so many times. You broke me from the inside and I lost my way to trust anyone. I loved you so so much and you were the world to me. I could change anything in my life just to be with you. Why would you do that?..

And after all this time, I just can't leave it all behind and move on.

You have never looked at me with full attention. Your words always come along with hatred. How do I always love you even when I'm so exhausted.

Thứ Năm, 27 tháng 6, 2019

190628 no promises



“Don't tell me you're sorry 'cause you're not
Baby when I know you're only sorry you got caught

But you put on quite a show

You really had me goin'


But now it's time to go

Curtain's finally closin'

That was quite a show
Very entertaining
But it's over now..”






I have, to be honest, been trying to write a ton of things in my head recently since everything which is happening to me now comes as if it were all karma and it’s the price that I finally have to pay for.


I had loving days passing by my 20s days like dreams that I could never have imagined to have 2 years ago. But, you know what it’s well said, easy come, easy go.



I have always loved with my heart filled with passion and all of the energy that I could ever have. I’d never want love in halfes. Yet I am treated like I am nothing at all.



I’m betrayed.



It hurts more than anything that I’ve been through my 22 years of life. It doesn’t only hurt. It’s a disappointment. A huge one. A serious one.



I have trust issues.



I never trust anyone. I don’t ever listen to things without doubts. Yet I’m fooled.



I gave him all the best and precious things that I have. To many others, one could be virginity. Which I did, too. But to me, it’s my trust. I said I wouldn’t give it to anyone. Yet I did. To a wrong person.



I was the girl he gave up his freedom for. Yet he cheated on me.



He fucked a whore.



He lied.



He hided.



He left me in silence asking myself if I’m worthless. I even wondered if I was insane asking him about every single thing that makes me feel uncomfortable.



But he fucked a whore.



To all the cases anyone could imagine of how one person found having cheated on the other react, none of them was what I’m going through. Even when I found out about every single thing he did behind my back, he still talked me through his words that I was the one who made the whole thing up to make him feel annoyed. Am I?



I was blamed for everything that I don’t even understand how are they even real.



He fucked a whore less than a week after we went for a trip. He fucked that whore a day before he fucked me, without condom.



While he made me promise to have only him in my life, he let himself do the contrast.



.



I found myself in pain finding out that he was looking for not only girls but also boys on Tinder. It was already a month since he started using it. Yet we share the same bed.



My heart broke into pieces when he tried to denied everything he did because he never thought that I had evidences. I never wanted to have evidences though. I want everything not to happen. He tried to fool me, to give me that idea to believe in, that I’m an idiot who created everything that against him. Oh it hurts me bad.



And even when I cried so much that my eyes blurred, he left me home for work. Oh how responsible he is to his work. What about me?



The first thing he tried to do after leaving work was not to call me to find out where I was but to get home. He could find himself an excuse that was becaus he was hoping that I was home.



Oh, but what’s home? Home is where the love is. But there is no love left.



.



I had no tear left to cry. I even screamed. He apologized, of course. But I am not sure if he meant it, or he only did it because everyone would do the same?! He didn’t even have to beg for a second chance. He only asked for it. But my heart was in pieces and my mind wasn’t my supporter. I loved him too much that I didn’t have to spend a second to give him (or was it me?!) that unneccessary opportunity.



He promised.



He swore.



I trusted him, again.



But I’m still in pain. Every second passes is every second it hurts me. I can’t help imagining what he had done with that slut behind my back, or how he flirted with those on Tinder. It was no good for me. I know. Yet it happens. I’ve been trying to erase those images away from my mind because I know I have to move on. And if I really want to give us this very last chance, I have to let it go. But how?



Those questions are spinning in my head. Why would he do it? Does he really love me? What have I done that I deserve these? ...



I even blamed myself. But no! Hell no! Whatever I have done doesn’t mean that I have to experience this.



.



190628



It was our 7th anniversary yesterday. No wish, no flower, no gift, no card, nothing.



I was hoping for something big 6 months ago. But since I’ve known that he’s not that much in love with me, my expectation was much lower.



I was hoping for only flowers. Yet he did nothing.



He said we are different. But who aren’t? And were we not?



I’ve realized that I received nothing on our first, second, and until 6th anniversary. Nothing on Valentine’s Day. Nothing on Women’s Day. Why?



I’m not that dumb.



I know he’s no good for me yet I’m still here. Why am I hoping for something that never comes?



He said he doesn’t want to have an anniversary each month. Then why did he choose my 27th? I said it’s important to me! It is.



It’s almost 2am and I’m still crying while typing these heartbreaking entry because he’d rather sit on his desk to study than to give a fuck about my feelings. My tears mean just nothing.



Deep down in my heart, I know exactly what to do.



And he actually just gave me the reason to make it real. I shouldn’t let him down, should I?




“..I would go through all this pain
Take a bullet straight through my brain

Yes I would die for you baby

But you won't do the same


If my body was on fire

Ooh you'd watch me burn down in flames

You said you love me, you're a liar
'Cause you never ever, ever did..”

Thứ Ba, 24 tháng 4, 2018

180425






"You will never be able to escape from your heart. So its better to listen to what it has to say. That way, you'll never have to fear an unanticipated blow."

- The Alchemist

You said you cried everyday for half a year. But you don't know. I could cry anytime in one year and a half.

Love is no battle, and you're not my opponent. Or at least, were not.

Life is not as long as you think.. and yes, it is full of sorrow.

I've always wanted to tell you that I'm sorry, for not knowing what I should have. And I paid the price.

I'm sorry.

Thứ Tư, 21 tháng 3, 2018

20180322 Hannover

Đã lâu lắm rồi mới có cảm xúc và thời gian cho việc lạch cạch gõ vài câu chữ ngớ ngẩn cho một nơi gọi là blog - cũng chẳng bí mật vì ai đi ngang, dù là chủ ý, tò mò hay vô tình thì cũng đều có thể đọc được.

Hôm nay mình không định trước ngày lành tháng tốt để trải lòng về khoảng thời gian gần đây.. và câu chữ có lẽ cũng sẽ không bay bổng, xa vời như trước nữa. Bởi vì có lẽ tâm hồn mình bây giờ không còn được “thơ ca” như vậy.

Hôm nay là một ngày gần cuối tháng Ba, chính thức hai tháng kể từ ngày đặt chân lên máy bay, lần đầu tiên rời khỏi quê hương để đến một đất nước xa lạ cách gần mười nghìn ki lô mét. 

Mình đã từng đổ lỗi, vì người này người kia, vì cảm xúc ngây ngô nhất thời của ngày mà mình còn chưa kịp tròn hai mươi, vì sự ngông cuồng khi ấy, vì tình yêu, đã can đảm?! ngu ngốc?! quyết định đến một bầu trời rất xa, du học. Thực tế, mình vẫn còn đổ lỗi, cho đến tận ngày hôm qua.

Nhưng thực sự là lỗi của ai, hay có ai thực sự có lỗi, hay đây có phải một lỗi lầm, tất cả những câu hỏi ấy chẳng còn quan trọng nữa khi thực tế là mình đang ở đây, mạnh mẽ, và có thể sống tiếp được. Mọi cảm xúc của mình luôn bối rối về các mối quan hệ, khi mà mình nghĩ rằng, mình đã sai khi lựa chọn nó thay vì nhiều thứ khác trong cuộc sống.

Do you? Choose love over your carrier? Your friendship? Your freedom?

Đã một năm rưỡi mình không thực sự cảm thấy cần thêm ai trong cuộc sống, và nó thực sự vui vẻ hơn rất nhiều. Không cần ghen tuông, không cần chờ đợi, không mệt mỏi. Dù cuộc sống xa nhà thực sự sẽ khiến tất cả mọi người, kể cả những người mạnh mẽ nhất, bị đánh gục bởi sự cô đơn, hiu quạnh, sự lạnh nhạt của những người xung quanh, sự lừa dối của những người bạn không tốt.. thế nhưng, mình vẫn đang chống chọi với nó, không chùn bước.

Là thế này, không ai nói trước về một mối quan hệ, khi nó chưa thực sự tồn tại. Như thế thì thật ngớ ngẩn, như hôm nay mình đọc trên một blog Hàn Quốc, “như một chú thỏ trắng” ngốc nghếch, luôn tưởng tượng rằng người kia có tình cảm với mình.

Đối với mình hiện tại, liệu có thể có một mối quan hệ nghiêm túc và lâu dài hay không, chính là điều quan trọng, mình không muốn những thứ mập mờ và tạm bợ, không muốn tình cảm như căn phòng trọ, nay đến mai đi. Nhưng hiện tại, mình vui vẻ và hạnh phúc. Không phải mua sắm một mình, không đi xem phim một mình, không dạo phố một mình, uống trà cũng sẽ có người cùng ăn bánh, muốn say cũng sẽ có người châm tửu haha. Với mình, bây giờ như vậy là đủ, và cũng sẽ không lời nào nói hết được sự biết ơn. 

Cảm ơn anh vì đã không để em một mình. Cảm ơn anh vì những người bạn mới mà nhờ anh em mới có được. Dù sau này, chính là ở blog sau, có thể em sẽ viết về một tình yêu rất đẹp của em và một ai đó sẽ xuất hiện, mà không phải anh, thì anh cũng chính là kỷ niệm đầu tiên và tuyệt vời của em ở Hannover.


20180322, hôm nay ở Hannover không có tuyết.

Thứ Tư, 1 tháng 11, 2017

171101 There won't be no Jolene anymore..

Kiss me hard before you go
Summertime sadness
I just wanted you to know
That, baby, you're the best






Oh, darling..
Everything happens for a reason - I can tell.
Whatever you call it, destiny, or anything.
It just does and I know it.

Nobody tells us what to do tho.. either whom to be in love with.
But. You just can't avoid falling in love with the "one" who you have no idea how your life's gonna be with/without him. 

There is a quote which says "Don't fall in love because everything that falls gets broken."
But baby, who are you if you don't have the scars you're having now?


"'Cause we were young when we fell in love
Not knowing what it was.."


https://www.youtube.com/watch?v=-UChv0ntn-U