So keep breathing
'Cause I'm not leaving you anymore
Believe it
Hold on to me and never let me go
Em có đến 24 bài đăng cả thảy, tính cả những bài được công khai và viết nháp. Trong số đó chẳng có mấy bài viết là không phải về anh.
Dạo này em thường bất giác mà nghĩ đến những ngày tháng đã qua. Mỗi lúc ấy em lại chần chừ lấy vài phút, tiếc nuối, nhưng mà chuyện đã qua lâu thật rồi anh nhỉ?!
Thoáng một cái chớp mắt đã hơn 4 năm từ ngày mình không còn là của nhau nữa, và cũng vui cho anh, vì một cái chớp mắt ấy cũng chính là mối tình của anh đã được 4 năm rồi, kể từ ngày mà mình chia tay nhau. Em không trách anh chút nào, đổi lại thấy hạnh phúc thay anh. Ngày hôm nay nhìn lại, em mới thấy khoảng thời gian ấy nhanh thế nào. Mất hơn 2 năm để em có thể vượt qua được vết cắt đầu tiên trong trái tim non nớt của tuổi 20, để có thể tiến đến một mối quan hệ khác. Một năm rưỡi ở cạnh một người con trai khác, em đã tưởng rằng người ấy chính là tình yêu, chính là người em muốn dành cả đời ở bên chăm sóc. Thế nhưng đến lúc này nhìn lại, em lại tự trách mình, có phải đã quá vội vàng ngộ nhận một mối quan hệ là tình yêu.
Đáng tiếc cho cả hai, em và anh ấy, một năm rưỡi trôi qua ở cạnh nhau nhưng em lại chưa từng cảm nhận được sự bình yên đơn thuần, em chưa từng thấy chỉ cần có nhau là mọi điều em có thể vượt qua được. Em đã tưởng anh ấy là cả thế giới, tưởng rằng nếu không có anh ấy, cuộc sống của em sẽ không khác gì địa ngục. Thế nhưng đúng là như thế, một thứ tình yêu ngộ nhận thì nỗi đau cũng chỉ là ngộ nhận. Em đã không còn cảm thấy buồn nữa mỗi khi nhắc tới tên anh ấy, không còn cảm thấy oán trách vì những gì anh ấy đã đem đến cho em.
Lừa dối, phản bội, hay cả những sự vô tâm đáng trách của anh ấy, bây giờ em nhìn lại, chỉ có thể gói gọn bằng hai chữ "không hợp". Là em không hợp với anh ấy. Không sao. Có thể anh ấy không tốt với em, nhưng sẽ tốt với người con gái mà anh ấy thực sự yêu thì sao. Có thể đơn giản em không phải là người ấy, hoặc cũng có thể, với anh ấy thì em chưa xứng đáng mà thôi.
Không sao hết.
Hôm nay trong lúc ngồi trước bàn trang điểm, một suy nghĩ tự nhiên vụt qua trong tâm trí em. Sẽ thế nào nếu em chẳng bao giờ kết hôn nữa? Em đã từng vẽ ra cuộc sống của mình thật giản đơn, sẽ lấy một người đàn ông, em sẽ là một người vợ đảm. Em đã từng mong người đàn ông ấy là anh, và sau này là anh ấy. Thế nhưng ở ngưỡng cửa bước sang tuổi 24, em nghĩ mình cũng đã đủ trưởng thành để biết điều mình muốn là gì. Em không phải đã thôi theo đuổi thứ gọi là hopeless romantic, nhưng với em, có lẽ tới giờ điều đó đã quá xa xỉ.
Em không còn dám mở lòng cho một mối quan hệ yêu đương nữa. Và đã mất từng ấy thời gian để em nhận ra, em luôn cố né tránh khỏi những thứ tình cảm yêu đương mà ai đó dành cho mình.
Em vẫn tin, vẫn muốn tin rằng sẽ có một ai đó sau này, sẽ gặp em, em sẽ yêu người đó, như cách mà em đã từng yêu anh, và đổi lại, người đó cũng vậy. Thế nhưng lại một lần nữa em ngăn mình khỏi thế giới tưởng tượng vô định đó, vì em bỗng nhiên tự vấn lại bản thân mình, rằng có chắc anh đã yêu em như em nghĩ.
Em muốn tin lắm, rằng anh cũng là một kẻ theo đuổi tình si, như cái ngày mình bên nhau bất kể chuyện gì, như lúc anh hôn em khi đầu còn sưng một cục khi chơi bóng rổ đến đêm, như khi anh đã ôm và hôn em rồi khóc khi mình phải xa nhau ở Nội Bài. Nhưng em cũng không thể quên được, người con gái sau này anh yêu, cũng chính là người mà em sợ sẽ cướp anh đi khỏi em..
Em không trách anh, em biết, vì ngày đó người đẩy anh đi là em. Và cũng chẳng ai cướp ai khỏi ai. Chỉ là ngày ấy anh không còn yêu em nữa, và cô ấy thì có lẽ, cũng yêu anh như em đã từng như thế.
Dạo này em vẫn thường xem lại ảnh cũ. Thực ra thì dạo nào em cũng xem. Vì em là một người luôn hoài niệm. Có lẽ đó là một thói quen mà em nên bỏ, vì nếu cứ mải mê ôm mãi một chuyện đã cũ, em sẽ chẳng sẵn sàng đón nhận được điều gì mới cho mình. Em biết thế, nhưng cũng chẳng ngăn được mình mỗi khi muốn mở lại đọc những dòng email anh đã viết, xem lại những bức hình mình đã chụp.
Hôm nay em ở Berlin, và cũng chỉ còn vài ngày nữa thôi là tròn ba năm em đặt chân tới đất nước này, và sau ba năm rồi, thì em không còn có thể gọi nó là một đất nước xa lạ được nữa. Ba năm sống ở Đức, em có nhiều người bạn mới, có một cuộc sống mới không giống như em trước đây. Em đã thay đổi rất nhiều. Nhưng đúng thế, thói quen mở lại những điều đã cũ mà em cẩn thận gói ghém trong lòng thì khó bỏ.
Em không còn là em trước đây, cứ mỗi khi viết được một dòng cảm xúc thì muốn cả thế giới được biết nữa. Em bây giờ chỉ dám tâm sự với chính mình. Anh biết đấy, chẳng ai hiểu trái tim một cô gái, cứ mãi ôm một chuyện tình đã kết thúc được bốn năm đúng không? Ai mà hiểu được khi em đã yêu một người khác còn lâu hơn cả mối quan hệ với anh cơ chứ. Cũng buồn cười nhỉ.
Em ở Berlin rồi, nó cũng gần với Lahti, và Helsinki hơn là Hà Nội anh nhỉ. Em đã nỗ lực từng ấy, cố gắng từng ấy để có thể biến giấc mơ của mình thành hiện thực. Thế nhưng khi em ở đây, thì mình không còn là của nhau nữa rồi. Những năm qua ở Đức, em không còn nghĩ nhiều đến lý do vì sao em vẫn quyết tâm đi nữa. Vì em biết, nếu em cứ tự trách bản thân mình thì tương lai của em sẽ càng mù mịt, bởi vì chuyện đã qua không thể nào sửa lại được nữa. Thế nhưng dạo gần đây em lại trăn trở nhiều hơn. Cũng có lẽ vì dịch bệnh khiến người ta có nhiều thời gian và không gian để ngẫm nghĩ hơn là bình thường. Và cũng bởi thế nên người ta thường nghĩ linh tinh nhiều hơn chăng?!
Em vẫn thường hay mở Facebook của anh để check on một chút, dạo này anh có gì mới không, đã thay đổi chỗ làm, ba mẹ có còn hay đi tập yoga, anh có chụp ảnh bằng chiếc máy instax mà em tặng, đôi giày đỏ anh còn đi chứ? Chỉ là những điều nhỏ mà em cũng sẽ bất giác mà mỉm cười nếu nhìn thấy thôi. Tối nay sau mấy tiếng học bài, em lại hâm dở mà vào xem một chút. Em thấy lễ Giáng sinh vừa rồi anh ở bên bạn gái và gia đình cô ấy. Em lại thấy hạnh phúc cho anh. Nếu nói em thấy vui thì khó mà đúng được, nhưng em sẽ không ích kỉ đâu. Ít nhất thì anh và cô ấy cũng là minh chứng để em tin rằng tình yêu vẫn còn tồn tại, chỉ là tình yêu của anh thì không còn dành cho em nữa. Thế nhưng em cũng bất chợt nghĩ rằng, nếu một ngày anh kết hôn, dù là với ai đi nữa, chắc em cũng sẽ cho mình cái quyền được ích kỷ, sẽ che mắt mình mà không thấy anh là chồng của một ai đó.
Viết ra những dòng cảm xúc lan man này, đến giờ em lại cảm thấy mình thật rối bời. Em không nghĩ mình còn yêu anh, cũng không thể là chưa từng yêu anh ấy. Nhưng nếu một ngày bước trên phố, nếu bất chợt mà nhìn thầy anh, chắc em cũng không thể ngăn được nếu mình có chậm một nhịp. Và lúc ấy, em chỉ sợ mọi thứ lại diễn ra như cái ngày lần đầu mình gặp gỡ, lần đầu anh rơi một nhịp khi thấy em tóc tai màu mè loà xoà tới đón anh, và em thì biết mình đã yêu anh khi thấy anh trong chiếc áo bóng rổ khi mình cùng đi xem phim rồi ngủ gật. Em chắc sẽ không ngăn được mình mà lại yêu anh một lần nữa.
Nhưng anh biết đấy, điều đấy sẽ chẳng bao giờ có thể xảy ra. Và cuộc đời thì chẳng thể diễn ra như một bộ phim được. Em có thể, hoặc cũng có thể không, sẽ gặp một người khác. Có thể em sẽ yêu người đó chết đi sống lại. Hay cũng có thể người ấy chỉ là một chốn yên bình. Em không biết. Nhưng sẽ là một ai đó khác đến bên cạnh em. Sau này có thể em nhìn lại, sẽ không còn những cảm xúc rối ren này khi nghĩ về anh nữa. Nhưng nếu như, vũ trụ này cho mình gặp lại nhau, anh sẽ lại fall in love với em chứ?..
https://www.youtube.com/watch?v=qAcAFe_KMoc&t=99s