Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2016
Mưa.. - 160925
Một cơn mưa chạy ào qua phố.. Một buổi chiều thứ bảy nhộn nhịp của đường phố Hà Nội, vì công chuyện nên chẳng cách nào khác, một cô em gái bé nhỏ là mình lại phải tự thân băng xe trên phố. Xe lớn, đường lớn, lại đông, mình nhỏ bé chạy qua, và rồi sẽ khuất phố, sẽ chỉ bé nhỏ tẹo teo như bông cỏ may, gió thổi sẽ nhẹ nhàng chạy qua nơi khác, chẳng vấn vương. Hà Nội hôm nay chợt buồn. Nhỏ bé trên con phố là thế. Trời chợt đổ cơn mưa. Mưa lớn. Mưa như đảo điên. Mưa như một sự răn đe nghiêm khắc đến từng người đang lao đi, lao mà không một giây chậm lại để nghĩ cho sự an toàn của mình. Mưa trắng cả trời, mắt chớp chớp lem nhem đầy là nước, muốn nhìn đường cũng chẳng thế thấy gì. Sấm nổ lên đùng đoàng như hăm doạ đứa trẻ, tới giờ tan tầm sao còn đi trên phố? Chớp nháy liên hồi. Đáng sợ lắm. Nhưng rồi, mưa nào đâu phải chuyện hiếm có? Mưa, rồi sẽ lại tạnh thôi.. Một tâm hồn đang muốn nhún nhảy theo cảm xúc, theo tình yêu, liệu khi cơn mưa xé ngang trời ấy đổ xuống, lòng có trĩu nặng, có buồn không? Không! Đúng vậy đấy. Buồn sao được, khi sức khoẻ, và tính mạng mình còn chưa biết sẽ ra sao? Xe hơi băng trên phố trong cơn mưa như trút nước ấy, rẽ sóng như muốn đẩy những người chạy xe máy văng đi thật xa. Nếu chẳng được ngồi trong những chiếc xe đẹp đẽ, xa xỉ ấy, thì bất kể là ai, đang có mặt ở nơi này, đều đang lạnh lắm, bởi, quần áo ướt đâu còn gì? Một buổi chiều mưa lạnh.. Nhưng cũng có đôi chút sảng khoái. Đã bao lâu rồi mình không được đắm chìm trong cơn mưa? Dẫu cho nguy hiểm, hay sẽ ốm, nhưng cảm giác cơn mưa trút xuống khắp nơi trên thân thể, những chiếc áo mưa chẳng tài nào che nổi, thì cũng như một sự gột rửa, đánh thức cho vạn vật vậy. Thế nhưng thật buồn. Cơn mưa lạnh, lòng người còn lạnh hơn. Giá như trong cơn mưa, khi ta gặp nạn, lại gặp được một bàn tay chìa ra giúp đỡ, dù rằng, bàn tay ấy cũng thật lạnh, nhưng lạnh rồi, sẽ được ấm cùng nhau. Giờ, phải đánh giá trải nghiệm này thế nào đây? Mưa, buồn, không buồn, hay là rất buồn? Sau cơn mưa, trời sẽ lại tạnh thôi. Đã ngả tối rồi, sao còn có thể sáng được nữa. À không. Không sáng ở nơi này. Cơn mưa đến như một sự đánh thức cho người đã mộng mị quá lâu. Đã vui, đã buồn, từng cười, từng khóc, nhưng, cảm xúc, đôi khi phải nhường đường cho lí trí, phải thức dậy sau một giấc mộng dài. Còn nơi ấy, mặt trời vẫn sẽ chiếu sáng, hay nói là, bấy giờ mới chiếu sáng đây? Đã bị gò bó, khó chịu nhường nào, giờ thì ánh sáng đã quay trở lại. Em bé gái trên con phố mưa là mình thì sao? Phải dậy rồi, giấc mơ chỉ đẹp bấy nhiêu thôi. Mưa sẽ khiến mình thấy lạnh, cần phải tìm một chiếc áo, chứ không phải là một vòng tay, hoặc giả, thì cũng là một vòng tay đủ ấm, và vừa đủ để trọn vẹn một thân bé nhỏ vậy thôi. Mưa, buồn. Sấm chớp, đáng sợ đôi chút. Và sau đó sẽ là một chuỗi sự thiếu thốn và tuyệt vọng, như khi gặp nạn nhưng không một bàn tay giúp trong cơn mưa, hay là một trận ốm sau đó.. Thì tất cả rồi sẽ ổn. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Đừng trách bản thân, cũng đừng trách ai cả. Dù là lỗi của ai, thì trời cũng đã đổ mưa, và mình, thì cũng đã ốm rồi..
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét