Vào những ngày lòng chợt bình yên đến lạ..
Hay, có lẽ phải nói là buồn tẻ đây?.. Mình lại chỉ muốn thượt dài trên chiếc giường quen thuộc, cuộn mình trong chiếc chăn đầy hơi ấm thân yêu, bao quanh mình là những chiếc gối mà chắc sẽ chẳng thể ngủ nổi nếu thiếu chúng. Những ngày ấy, thì thường sẽ trôi qua phẳng lặng lắm, nhưng lại có đôi khi, thân hình bé nhỏ này lại muốn mang vác một chút nặng nề trong mình.. Sẽ đắm mình trong biển suy nghĩ về những điều xung quanh.
Và vào một ngày bình yên ấy..
Mình đã từng ước, giá như tâm hồn mình nhạy cảm một chút, thiệt thòi thì có thể sẽ là một cô gái mau nước mắt, dễ xúc động, nhưng cái hay, là đôi khi cảm xúc sẽ thật nghệ sĩ. Đã bao lần tưởng tượng đến cái hình ảnh, bản thân mặc một chiếc váy thật xinh trong ngày thu, kèm theo một chiếc mũ vừa đủ để tóc được bay trong gió, thả hồn bên một quán cafe ven Hồ Tây lãng mạn, sẽ nhâm nhi một tách trà, đọc một cuốn sách, ngắm nhìn xung quanh, hay sẽ đắm chìm trong một bản nhạc không lời và mỉm cười tận hưởng làn gió mát thoáng qua.
Đẹp nhỉ! Như vậy thì bất kể người được thấy mình, dù là ai đi nữa, cũng sẽ thấy thật yêu, yêu cái đẹp, cái mộng mơ trong tâm hồn, và cả vẻ ngoài xinh xắn của một cô gái mới chớm đôi mươi.
Nếu nói bản thân không nghệ sĩ chút nào, thì cũng thật sai, bởi nếu không, thì sao giây phút này có thể viết nên từng câu chữ như vậy. Thế nhưng, dẫu có, cũng chỉ là chút ít, chỉ vừa đủ để nuôi những mộng mơ, ngẫm nghĩ về cái đẹp chẳng thật ấy.
Ai sinh ra mà không yêu, không khao khát cái đẹp chứ? Nhưng rồi, vài ba cái sự trải nghiệm non nớt của tuổi trẻ, đã khiến mình tự nhủ với bản thân.. Nghệ thuật là của chung, và nghệ sĩ, thì thật đa tình.
Mình nhỏ bé, trái tim cũng nhỏ, nhưng hơi ấm và nhịp đập, chẳng thua kém ai. Khi yêu, có lẽ, tình yêu của mình chính là năng lượng khiến Trái Đất này có thể vận hành. Dẫu vậy, mình lại chỉ mong có một tình yêu thật bình yên. Cùng nhau lớn lên, trải nghiệm, yêu thương, và cùng nhau già đi. Một tình yêu luôn được nhen nhóm lửa từ cả hai trái tim ấm nóng, là nhiệt huyết từ khi trẻ, cho đến khi đã cùng thật già. Giá như là vậy. Chúng mình sẽ luôn được cùng nhau trải nghiệm mọi thứ trên cuộc đời này, dù đôi khi có sóng gió, hay phải xa nhau, thì tình yêu ấy vẫn không bao giờ bị nguội lạnh.
Nếu gửi gắm tình yêu ấy, cho một người nghệ sĩ thì sao? Chẳng biết. Chắc rằng, yêu nghệ sĩ, sẽ mộng mơ lắm.. Sẽ là những tháng ngày được đắm trong tình yêu mà không hề mệt mỏi. Nhưng rồi, nghệ sĩ, yêu cái đẹp nhường nào, sẽ lại trao thêm một chút yêu thương, cho những điều đẹp đẽ khác nữa. Khi ta đã già nua, xấu xí, liệu còn cái đẹp nào trong ta níu giữ chân người?..
Bao lời văn hoá lá, đơn thuần chỉ là vài lúc trên mây của tâm hồn mình, khi được tạm quên đi chút ít âu lo của cuộc sống, dù rằng, mới chớm hai mươi, âu lo ấy chẳng đáng hạt cát ngoài biển khơi, song lại thấy, trong lòng có chút gì đó, khiến ta dù vướng bận nghĩ suy, lại lấy làm động lực để tiếp tục sống, để tiếp tục mơ vào những ngày cuộn mình trong chăn.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét